Trao đổi về "Nỗi buồn chiến tranh"

TRAO ĐỔI VỚI THANGLONG
VỀ NỖI BUỒN CHIẾN TRANH

NGUYÊN HÙNG

Bìa NBCTNghe cái tựa có vẻ to tát thế nhưng thực chất bài viết này chỉ nhằm trao đổi cùng ThangLong xung quanh chủ đề tư tưởng của bài thơ “Ôi nỗi buồn chiến tranh” và các ý kiến của tác giả khi phản hồi PMLuong tại chủ đề “Gửi thanglongvnn3”.

Vâng đây chỉ là vài ý kiến trao đổi chứ không phải bài bình thơ. Bởi một lẽ giản đơn: Bài “Ôi nỗi buồn chiến tranh” của ThangLong chưa hay đến mức để đem ra để bình; mặt khác người muốn trao đổi lại chẳng phải là một Trần Ðăng Khoa nào đó để có thể “đối thoại” với chị Dậu nào đó trong thơ của ThangLong.

Cái gọi là tư tưởng của bài thơ về nỗi buồn chiến tranh mà ThangLong viết cho Trịnh Ðức Cường chẳng có gì mới lạ. Ðó là tư tưởng của tiểu thuyết “Nỗi buồn chiến tranh” do Bảo Ninh viết cách nay đã hơn mười năm một cuốn sách một thời rất được đề cao ở Mỹ. Cuốn sách nói trên đã đánh đồng tất cả các loại chiến tranh cho chiến tranh xâm lược chiến tranh vệ quốc chiến tranh phi nghĩa chiến tranh chính nghĩa vào chung một rọ và lên án! Những câu thơ của ThangLong Ôi! Có nỗi buồn nào bằng nỗi buồn chiến tranh?/Tôi thù ghét chiến tranh/Ðối với tôi/Chiến tranh không nói được ai right ai wrong” là “sự đúc kết” từ 100% chủ đề tư tưởng của Bảo Ninh.

Cần nhắc lại là nhà văn Bảo Ninh đã từng được tung hô lên tận mấy tầng mây trên đầu Nữ thần Tự do nhờ “Nỗi buồn chiến tranh”. Tại sao không kia chứ? Bởi lẽ bằng tư tưởng của cuốn sách những kẻ xâm luợc nhưng bị thua cuộc “vô tình” được xếp chung ghế với những nguời tiến hành một cách thắng lợi cuộc chiến tranh yêu nuớc. Và như vậy trong cuộc chiến tranh này cả anh và tôi đều đáng chê trách và lên án như nhau (!) Còn công dân Hoa Kỳ mang tên thủ đô oanh liệt một thời của đất Việt có lẽ cũng qua cái lăng kính ấy mà nhìn về quê huơng với thái độ vừa đắc thắng vừa khinh thị: “Các vị cứ thích làm chiến tranh nữa đi nghèo nàn đói rách đáng đời chưa!!!”?

Và những câu “Cái tồi tệ nhất của Hòa Bình/Vẫn tốt đẹp hơn cái tốt đẹp nhất của chiến tranh” cũng không phải của ThangLong chúng đã được đăng không chỉ một đôi lần trên báo (xin đừng nói là sự trùng hợp ngẫu nhiên…)

Tuy nhiên những câu sau đây có đến 85% của ThangLong:

“Những chàng trai quá khờ khạo trong tình yêu
được đào tạo thành kẻ giết nguời chuyên nghiệp”

“Ðâu đây khối nguời vẫn sống trong vọng tưởng
của một thời oanh liệt trong cảnh điêu tàn”

Bởi chỉ có ThangLong với nhận thức của mình mới có thể gọi những nguời lính cầm súng bảo vệ Tổ quốc là những “kẻ giết nguời chuyên nghiệp” được “đào tạo” (bởi chính thể cộng sản hẳn là ThangLong muốn nói thế). Trong khi đó công bằng mà nói ngay đối với những nguời lính Mỹ từng bị buộc cầm súng bắn vào đàn bà trẻ em ở Mỹ Lai cũng khó có thể coi là những “kẻ giết nguời chuyên nghiệp”. Một cách biện chứng chỉ có bọn lái súng và các loại Mafia mới xứng đáng được nhận “danh hiệu” ấy.

Và bởi chỉ có ThangLong với niềm hận thù vô lý trong lòng mới ngô nghê cho rằng những nguời con đất Việt đang miệt mài lao động để xây dựng lại đất nuớc sau bao nhiêu năm bị tàn phá bởi chiến tranh chỉ là một lũ chỉ biết sống “trong vọng tưởng” của “một thời oanh liệt”.

Thật là “cảm động” khi ThangLong luôn mang trong lòng nỗi niềm canh cánh về sự tiềm ẩn của dòng nuớc lũ Sông Hồng về số phận đáng thuơng của các cháu bé lang thang của những nguời nông dân nghèo nơi đất Việt! Chẳng hay trong số 3 tỷ USD mà những kiều bào VN đáng kính ở Mỹ gửi về góp phần xây dựng quê huơng đất nuớc ThangLong đã “xen” vào mấy cắc?

Nói về Bùi Tín ThangLong chỉ đúng có một phần tư khi cho rằng ông ta từng là “đại tá Anh Hùng Nhân Dân tổng biên tập báo Nhân Dân nguời tiếp thu Dinh Ðộc Lập năm 1975”. Bùi Tín quả từng là đại tá phóng viên báo QÐND với bút hiệu Thành Tín và đã từng có mặt trong phái đoàn VNDCCH trong quá trình đàm phán với VNCH và Hoa Kỳ truớc ngày giải phóng trong khu vực Tân Sơn Nhất. Mà nếu quả thật tất cả đều đúng nhu ThangLong nói thiết nghĩ ông Bùi Tín này đáng được nghe những lời “thiếu khiếm nhã” hơn so với lời lẽ của PMLuong cho tuơng xứng với cuơng vị ngày truớc của mình mới phải chứ!

24.8.2001.

Nguyên Hùng

Ghi chú

Bài này sau khi post lên được một ngày thì buộc phải gỡ bỏ vì đã gây lỗi làm tụt panel bên phải của trang chính. Nay tác giả cho nó sống lại theo chế độ tự động để thử xem chức năng này của vnweblogs làm việc như thế nào? Phải công nhận: tốt. Cám ơn admin nhiều.

nguyenhung

@PP:

Hoa Huyền bây giờ đâu còn là tình địch nữa. Thay vào đó là kẻ khác kìa. Nó như cái kim đang châm vào đại dương đây.

Phương Phương

Nguyên Hùng !

Ơ...ơ... cũng có lúc phải cảm ơn "tình địch" nhỉ ?

hi ...hi ...

nguyenhung

@HH:

Mình đã làm được rồi. Hôm nọ thử vài lần mà không ok chắc là do lỗi tức thời của hệ thống.
Cám ơn Hoa Huyền nhé.

hoahuyen

Anh sang nhà tôi có hướng dẫn phân trang bằng hình ảnh anh à

hoahuyen

Anh NH

Cái phân trang anh là thế này:

anh nhấp vào biểu tượng bên cạnh HTML

Nội dung chính cua bài viết. Phần nội dung này luôn luôn xuất hiện trên trang chủ
-- Font size --1 (8 pt)2 (10 pt)3 (12 pt)4 (14 pt)5 (18 pt)6 (24 pt)7 (36 pt)-- Font family --Andale MonoArialArial BlackBook AntiquaComic Sans MSCourier NewGeorgiaHelveticaImpactSymbolTahomaTerminalTimes New RomanTrebuchet MSVerdanaWebdingsWingdings

sẽ xuất hiện :
_____________________________________
Anh cho phần bài viết ngắn ở đây
......................................

Còn nội dung dài ở đây ( được phép dài thoải mái anh à )

dinhdinhchien

@Thôi bố

Cứ làm như là mới thấy lần đầu vậy.
Mà có em nào mê chủ nhà đâu nào? Nếu có thì đâu đến nỗi cứ phải thao thức? Nếu mình không nhầm các em toàn chạy theo Hoa Huyền Trung Kim...cả đấy chứ?

(Nguyên Hùng đang tạm trú ở Góc khuất của ĐĐC)

hoang nguyen

Xin chào anh NH
Nhà đẹp chủ nhà lại đẹp trai nửa... thế này các em phải mê là đúng rồi. HN thấy blog của anh rất trang nhã và rất đẹp.
Chúc anh có nhiều bài viết hay nhé.

Nguyên Hùng

@KN:

Hôm nọ mình đành nhường vinh dự xây nhà KN cho bác Tạo bây giờ nghĩ lại vẫn còn tiếc.
Chịu khó đọc hướng dẫn tý là có thể tiếp tục được thôi KN ạ. Có thể còn dễ hơn bên kia đấy.

Kim Ngân

Anh Nguyên Hùng

Ngân mới đi công tác về. Biết anh bận rộn thật nhiều cho mọi người nhưng nhà của anh vẫn rất hoành tráng. Cảm ơn anh thật nhiều