Bến đợi
BẾN ĐỢI
Mỗi lần phải đi xa
Anh bận lòng về em nhiều nhất
Tranh thủ được bên em từng giây từng phút
Em có biết điều đó không ?
Anh sợ Sài-gòn bão giông
Anh sợ mùa đông bất chợt
Anh lo tia nắng cuối trời yếu ớt
Làm sao cứu được mùa đông?
Anh đã quen với mùa hạ ấm nồng
Được đón ban mai mỉm cười mỗi sáng
Được lo lắng gặp ánh nhìn lơ đãng
Được nghe lòng mình thổn thức bên em
Tưởng đi nhiều rồi sẽ quen
Cố ru mình tim ơi đừng nhớ
Vẫn vọng trong anh lời nhắn nhủ:
Em ngọt ngào, bến đợi của anh!
B.M.



Bản in




