ANGKOR WAT - KHÔNG CHỈ LÀ DI SẢN

By NGUYÊN HÙNG

Nghìn ngôi đền bằng đá chồng đá lát
Vương quốc Khmer hùng mạnh một thời
Để ngày nay Angkor Thom, Angkor Wat
Không chỉ là di sản mà thôi.

More...

KHI XA EM

By NGUYÊN HÙNG

KHI XA EM


Anh về quê tiễn đưa năm

Để em ở lại xa xăm cuối trời

Bay qua ngàn dặm rối bời

Cõng theo chút nắng, đánh rơi lúc nào

More...

BIỂN CỦA TA

By NGUYÊN HÙNG

Buông câu, anh đứng em ngồi

Dăm con cá nhỏ đủ cười ngả nghiêng

Niềm vui chung bến chung thuyền

Hồn nhiên giản dị, bạc tiền khó mua.

More...

MỘT LẦN ĐẾN NAM DU

By NGUYÊN HÙNG

Đến Nam Du ta được làm thượng khách
21 đảo xanh đồng loạt đứng nghiêm chào
Đâu kém gì 21 phát đại bác ồn ào
Hơn nhiều lần những vòng ôm nhạt thếch

Biển Nam Du xanh màu ngọc bích
Những âu thuyền tựa tổ kén đại dương
Nơi từ đây người giữ biển quê hương
Nơi dừng chân những con tàu lỡ chuyến

More...

VỀ THĂM CHA MẸ - Chùm thơ đăng website Hội Nhà văn Việt Nam

By NGUYÊN HÙNG

Nén hương con khấn mẹ hiền
Cầu xin cuộc sống ấm êm trong ngoài
Xin cha tháng rộng ngày dài
Bên con đều bạn không ai là thù...

Mưa xiên đồng vắng gió lùa
Lời thương khấn mãi vẫn chưa cạn lòng
Khôn thiêng... ngọn lửa chợt bùng
Thương cha nhớ mẹ... rưng rưng trời chiều.

More...

PHAN ANH, TÔI LÀ FAN CỦA ANH!

By NGUYÊN HÙNG

Phan Anh
Dõi bước chân Anh
Đến với đồng bào lấm lem bùn lũ
Mắt tôi nhoè theo từng con chữ
Thương lắm Miền Trung cơ cực, long đong
Yêu lắm một tấm lòng.

More...

ANH HÙNG TRỐN ĐÂU?

By NGUYÊN HÙNG

Miền Trung, ôi vẫn Miền Trung!
Mưa ào nuốt chửng một vùng cháy khô
Biển đang thoi thóp níu bờ
Người đang khắc khoải ngóng chờ xa khơi...

More...

TÌNH TRI KỶ

By NGUYÊN HÙNG

Em hờn anh không yêu
Anh trách em hờ hững
Làm ai kia lầm tưởng
Chúng mình không bên nhau
smiley

More...

NHỚ MÙA THU NƯỚC NGA

By NGUYÊN HÙNG

Sáng Thu nay chợt cháy bùng nỗi nhớ
Chiều ngoại ô sóng bước giữa Thu vàng
Dẫu không hứa, tôi biết mình mang nợ
Hà Nội - Sài Gòn một chuyến đón người sang.

More...

MỘT THOÁNG TRÊN HAI VÙNG ĐẤT

By NGUYÊN HÙNG

Đặt chân lên dải địa đầu
Nhìn về chót mũi Cà Mau nghẹn lời
Rừng xanh biển thẳm ngàn đời
Lẽ nào cam chịu mặc người nhăm nhe?

More...