Nói với em

By NGUYÊN HÙNG

NÓI VỚI EM

Lại một Tết một mùa Xuân côi cút
Côi cút một mình giữa tổ ấm và em
Bởi lỡ để vuột tầm tay hạnh phúc
Anh thành người nửa dại nửa điên.

Anh lầm tưởng gần nhau thì xích lại
Những cách ngăn giá lạnh sẽ lui dần
Bởi chân thật nên tình anh vụng dại
Cứ ngu ngơ chẳng biết nẻo xa gần!

Chân lạc bước giữa bể đời đen bạc
Mắt vẫn thấy em thăm thẳm phía sao trời
Giữa hai ta là hố sâu ngăn cách
Anh tuyệt vọng nhìn em ơi!

Anh muốn nhảy liều sang để được bên em
………………………...……………              ….cho bõ nhớ
Để được vuốt xanh từng sợi bạc nơi vầng trán em
…………………….....………    ..đang thắt nghẹt tim anh
Để được hôn lên đôi mắt em
………………..…………dường chỉ còn ánh lửa giận hờn
Để được hôn đôi môi đang héo khô
……………...…………   những khúc tình ca
…………………......……….một thời làm tim anh ngây ngất.

Nhưng em ơi anh chẳng thể làm gì
…………………………………   .trước muôn vàn điều ước
Bởi niềm tin nay đã cạn rồi
Mặc cảm này đeo đẳng mãi không thôi.

…………………*

Lại một Tết anh một mình côi cút
Giữa căn nhà trống vắng ngóng trông ra
Càng thương em những năm dài mơ ước
Tự tay ta tạo dựng một nếp nhà...

TP. Hồ Chí Minh 1994.

More...

Tôi là người giàu có

By NGUYÊN HÙNG

                  TÔI LÀ NGƯỜI GIÀU CÓ

Bạn bè gặp nhau bây giờ
Thường hỏi thăm nhau có bao nhiêu đất mấy căn nhà?
Sở hữu mấy mươi ngàn cổ phiếu?

Tôi không đất đai chỉ có căn nhà nhỏ xíu
Sàn chứng khoán với tôi là khái niệm xa vời
Cơn sốt đất nhà không nóng tới đầu tôi
Giá cổ phiếu không mảy may làm tôi xao động.

Tôi bằng lòng với quãng đời đang sống
Vì chẳng mấy người giàu có như tôi:
Các con tôi đứa đã vững bước vào đời
Đứa bé nhỏ cũng vừa vào lớp một.

Anh em chúng dù không bên nhau thường nhật
Vẫn luôn nhắc tới nhau mỗi lúc vui buồn
Anh cả đi xa bé út nhớ bồn chồn
Chat với anh mà khóc nhè đòi anh bay từ... Mỹ về để gặp!

Mỗi một năm có bốn lần sinh nhật
Là dịp các con tíu tít cười đùa
Út nằm viện chị vào thăm cho quà
Bé vui sướng: “Em thật là may mắn!”

Tôi tự thấy mình giàu bởi nhiều bè bạn
Càng giàu hơn rất nhiều nhờ những đứa con
Dẫu đôi khi có đứa khiến tôi buồn
Tôi vẫn biết mình tự hào về chúng!

24.3.2007.

More...

Ngày gặp lại

By NGUYÊN HÙNG

TRỞ LẠI ĐÀ LẠT

Mười tám năm mới về thăm lại
Vẫn thấy bâng khuâng như đến lần đầu
Bước chân anh bồn chồn leo phố núi
Hoa thì nhiều mà em ở nơi đâu?

Sơn thủy vẫn hữu tình suối chảy thông reo
Dáng cương trực nét dịu hiền hòa quyện
Anh không tiếc chưa đi khắp năm châu bốn biển
Chỉ tiếc lần này chẳng có em theo.


1994.

GẶP LẠI

Sau mười năm gặp lại
Càng yêu hơn thuở nào
Gần: trộm nhìn em mãi
Xa: bồn chồn nôn nao !

Em cho anh lại sống
Những tháng ngày mộng mơ
Em lấp đầy khoảng trống
Nơi hồn anh bơ vơ.

Xin cám ơn số phận
Cho mình gặp lại nhau
Sau nửa đời lận đận
Với bao niềm thương đau.


1996.

More...

Anh muốn làm phần thiếu đời em

By NGUYÊN HÙNG

ANH MUỐN LÀM
PHẦN THIẾU ĐỜI EM 

Anh hư quá cứ thầm thương trộm nhớ
Như thủa nào tuổi vừa mới đôi mươi
Cũng e ấp cũng ngượng ngùng bỡ ngỡ
Cũng bồn chồn mong ngóng bóng hình ai...

Em vẫn đẹp như mười năm về trước
Dẫu thời gian in dấu dáng vai gầy
Dẫu đôi mắt một nỗi buồn man mác
Dẫu mái đầu những sợi gió thôi bay.

Em vẫn thế dịu dàng mềm mại
Cả khi em lảng tránh cái cầm tay
Cả khi em rầy la con gái
Mải mê phim quên việc học bài!

Em vẫn đẹp trong nỗi niềm cô độc
Xót duyên tình mà không chút kêu ca
Giữa Sài gòn em một mình nuôi con theo học
Anh muốn được là thầy là bạn là cha...

Biết không em? Từ phút đầu gặp lại
Anh nguyện làm cái phần thiếu đời em
Bởi anh hiểu ta cần nhau mãi mãi
Và mãi bên nhau sau bao cuộc kiếm tìm...

1996. 

More...

Đừng gọi anh là thầy

By NGUYÊN HÙNG

ĐỪNG GỌI ANH LÀ THẦY

Đừng gọi anh là “thầy”
Để bớt phần ngăn cách
Đừng coi anh như khách
Mỗi lần đến bên em.

 Anh tựa như cánh chim
Đã tìm về chỗ đậu
Dù vẫn còn giông bão
Luôn rập rình đâu đây.

Em như là nhành cây
Giữa ngút ngàn xanh lá
Và em ơi kỳ lạ
Anh đến rồi hết bay!

Đừng gọi anh là “thầy”
Đừng coi anh như khách
Sau bao năm đèn sách
Anh xin làm trò em...


1996.

More...

Hà Nội Thu về

By NGUYÊN HÙNG

HÀ NỘI THU VỀ

Thu về lãng đãng hồ Tây

Giăng mờ mặt nước sương mây la đà

Thu về hối hả Hồng Hà

Mênh mang cuồn cuộn phù sa đỏ ngầu

Thu về theo hạt mưa ngâu

Lúc thưa lúc nhặt nhịp cầu hoài mong

Thu về theo gánh hàng rong

Chuối hồng cùng với cốm Vòng lá sen…

 

Thu về tôi lại nhớ em

Một thời hương bưởi đọng trên tóc thề

Bây giờ dẫu chẳng là gì

Vẳng nghe sấu rụng vẫn se se lòng

Nhớ ngày em đi lấy chồng

Heo may cũng nổi bão giông Bờ Hồ…

14.9.06

More...

Người ấy không còn bên tôi nữa

By NGUYÊN HÙNG

NGƯỜI ẤY
KHÔNG CÒN BÊN TÔI NỮA

(Chép tặng MN người vừa may mắn thoát nạn cướp giật)

Tôi có người yêu rất đáng yêu
Tôi ôm không chán tôi nâng niu
Em chẳng rời tôi dù nửa bước
Tôi chẳng xa em dẫu một chiều.

Tôi có người yêu rất thông minh
Mọi việc em làm cứ nhẹ tênh
Em biết mọi điều tôi cần biết
Giúp tôi cả việc viết thơ tình.

Tôi có người yêu rất dịu hiền
Chia sẻ cùng tôi mọi ưu phiền
Những lúc tôi vui cười thành tiếng
Em chẳng bao giờ bảo tôi... điên.

Tôi có người yêu rất tuyệt vời
Chẳng biết ghen tuông chẳng ỉ ôi
Cả khi tôi áp vai người khác
Em chỉ nín im một góc ngồi.

Tôi có người yêu hơn người yêu
Tôi cưng tôi quý nhiều thật nhiều
Người ấy bây giờ theo kẻ khác
Em đã bỏ tôi giữa một chiều!

05.01.07
(Sau khi bị cướp mất chiếc MTXT cùng với rất nhiều thứ kèm theo)

More...

Ngày mưa bão - Sông nhớ - Xôn xao

By NGUYÊN HÙNG

NGÀY MƯA BÃO

 

Bầu trời giận ai mà giấu sắc trong xanh

Cho mặt đất ngậm ngùi trong nước mắt?

Em của anh nắng vui sao nỡ tắt

Ðể nỗi u buồn phủ lạnh nơi anh?

 

SÔNG NHỚ

 

§ò qua sông. Mỗi người một ngả

Anh ra đi ngược dòng sông nhớ

Nhớ bến đêm nào hai đứa thức canh thâu

Không bức tường con che chắn nụ hôn đầu.

 

XÔN XAO

 

Nhớ em vượt ngàn dặm đất

Gặp em chìm đắm bến sâu

Ngụp biển thu chiều xanh ngắt

Xôn xao sóng bạc trên đầu...

 

More...

Quê em

By NGUYÊN HÙNG

QUÊ EM

 (Cũng họa thơ Minh Nguyệt)

Q em trăng tròn mỗi tối
Hương lúa ngày mùa thoảng bay
là bờ ao cành bưởi
Chùm hoa hái ướp khăn tay
Khế ước” tình yêu nông nổi
Ngọt ngào tới tận hôm nay.

Cho ta một chiều bình lặng
Con mình từ đó ra đời
Trèo non thấy trăng sắp lặn
Hái trăng cất giữ trong người
Mỗi khi nhắc về chuyện ấy
Ngày buồn cũng hóa thành vui.

More...

Nhẹ nhàng gọi Trăng

By NGUYÊN HÙNG

Tôi vừa được một người bạn báo tin mấy hôm vừa rồi ở một blog bên Yaoo có người đã lên tiếng rằng Nguyên Hùng đã hai lần lấy ý thơ của Minh Nguyệt để viết thành hai bài thơ của mình. Và NH đoán ngay ra hai bài đó là hai bài nào. Trước hết xin nói về bài "Nhẹ nhàng" dưới đây - bài đã được repost ở đây từ đầu tháng 6 năm nay để tặng chính Minh Nguyệt sau khi nó đã đăng một lần bên blogtiengviet hồi trước.

Đây là bài thơ viết vào phần cảm nhận của bài "Nhẹ nhàng" của Minh Nguyệt trong blog "Trăng và Thơ" khi còn ở blogtiengviet.net. Người được nghe đầu tiên là cánh đồng Hoàng Đình Quang người cùng tôi từng trải qua một đêm nghỉ tại căn nhà hoang vắng ở Hà Nội để cùng nhớ về ngày xưa. Khổ cuối của bài thơ diễn tả tâm trạng của cánh đồng và tác giả bài thơ họa.

Vậy xin được lôi bài này lên để mọi người cùng đọc cho vui. Coi như là quà 20-10 cho các nữ bloggers vậyLaughing.

MoonNHẸ NHÀNG
(Họa thơ Minh Nguyệt)

Nhẹ nhàng như lời Trăng
Làm liêu xiêu lòng Cuội
Nhẹ nhàng làn gió thổi
Buốt lạnh cả cánh đồng.

Nhẹ nhàng tựa hư không
Phủ căn nhà hoang vắng
Nhẹ nhàng như khoảng lặng
Ngồi nhớ về ngày xưa...

Nhẹ nhàng điệu đong đưa
Thắp lên niềm háo hức
Bất ngờ rơi xuống vực
Vờ nhẹ nhàng như không!

20-01-07.

__________________________ 

Nhẹ nhàng

MINH NGUYỆT

n

Nhẹ nhàng như chiếc lá
Vàng rơi vương bên thềm
Nhẹ nhàng như tia nắng
Dịu dàng giữa vườn Xuân  

Nhẹ nhàng như ái ân
Mình trao nhau ngày ấy
Nhẹ nhàng như ai đấy
Nép vào sau vai anh  

Nhẹ nhàng như mây xanh
Cuốn mềm quanh sườn núi
Nhẹ như chiều vào tối
Em viết mãi vần thơ   

Nhẹ nhàng như hơi thở
Nhẹ nhàng như đồng hoa
Nhẹ nhàng như năm tháng
Đang dần trôi cùng ta

 

More...